GIÁO LÝ‎ > ‎

Tham dự Đàn cúng

THAM DỰ ĐÀN CÚNG NHƯ THẾ NÀO?

Hiền Tài PHẠM VĂN KHẢM

 

Giống như một học sinh, sau một buổi học, ít nhất cũng cỏn lưu lại trong đầu óc vài kiến thức mới, vài điều hay lẽ phải cần phải noi theo để đến kỳ thi đạt được bảng vàng. Người tín đồ Cao Đài cũng vậy, mỗi thời cúng là mỗi buổi học, mỗi trang giáo lý là mỗi dìu dắt trên từng bước đi … để suốt cuộc đời sống với Đạo và cuối cùng đạt Đạo.


So sánh một thời cúng như là một buổi học, như vậy trong thời cúng chúng ta cần phải làm gì mới đạt được kết quả ?


Đức Hộ Pháp khẳng định: “Hễ bước chân vô Đền Thánh thì phải bỏ hết phàm tâm, bằng chẳng vậy thì đừng đi cúng, vì đến cúng không những không hưởng đặc ân mà còn mang tội thêm mà chớ.” ( Thuyết đạo 29/1/Mậu Tý -1948 )


Sau đó Đức Hộ Pháp giải thích bỏ hết phàm tâm là làm sao?

Nghĩa là trước khi bước vô Bửu Điện, lúc đi ngang qua Hiệp Thiên Đài mấy em phải tịnh tâm và dẹp bỏ hết phàm tâm.

Để dẹp bỏ phàm tâm, đầu tiên mấy em cần quên cái thân xác của mình:

Dẫu có nhơ nhớp, thúi hôi, cùi lỡ, xấu xí…nhưng cái tâm trong sạch là tâm vô tội.

Dẫu kẻ nào tội tình, ưu lự thế mấy mà bước vào Bửu Điện biết rủ bỏ hết để đổi lấy sự thanh khiết, từ bỏ những tư tưởng phàm tục… trọn tâm nhứt nguyên …cũng có được tâm vô tội.

Với cái tâm vô tội, với cái thân xác dâng hiến cho Đức Chí Tôn, chúng ta tham dự thời cúng, làm gì không đạt được kết quả tốt?

 

Kết quả tốt như thế nào?

Đức Hộ Pháp giảng như sau:

Đi cúng, điều trọng yếu nhứt là tinh thần. Tinh thần có định thì linh tâm mới xuất hiện và từ đó mới có cảm, có cảm mới có ứng. Nếu có ứng thì mấy em mới hưởng được, thảng không hưởng được là lỗi tại mấy em không trọn tâm thành kính.

Trong thời cúng, đứng trên Ngai, qua lấy hết tư tưởng của các em cùng các giọng cầu kinh của các em, kết hợp thành món Thiên Thiều, qua ôm hết dâng lên cho Đức Chí Tôn. Đức Chí Tôn hưởng, rồi Ngài trả lại cho mấy em cái Thiên Tinh.

Đó chẳng khác gì với sự vận hành trong cơ thể của chúng ta, máu đen từ các tĩnh mạch đưa về Tim. Tại Tim máu đen hấp thụ dưỡng khí trở nên đỏ, rồi theo các động mạch lưu lành khắp châu thân để mang sự sống cho toàn thân xác.

Ấy vậy, khi cúng chúng ta dâng lên Đức Chí Tôn cái Thiên Thiều để rồi Đức Chí Tôn ban lại cho chúng ta cái Thiên Tinh. Đó là chúng ta đã hấp thụ được cái tinh ba của Trời Đất sau mỗi đàn cúng.


Thật vậy, Đức Hộ Pháp nói rõ là khi Ngài đứng trên Ngai, trong đàn cúng, Qua thấy trên Nê Hoàn Cung của mấy em, nếu định tâm, thì có một hào quang xung lên đều đều, mọi người đều có cả hào quang đó. Có một vị Phật ôm hết đem vào Bát Quái Đài hiệp với hào quang của Qủa Càn Khôn đoạn đem trở ra bao trùm chỗ ngồi của mấy em mà mấy em không thấy được. Cho nên khi mấy em hầu lễ, nếu biết hưởng cái ơn Thiêng Liêng ban cho thì tinh thần được an tịnh,

Hạnh phúc thay cho những ai biết hưởng cái hồng ân đó. Bằng không thì chẳng khác gì lúc mấy em đói, có người liệng cho đồ ăn mà không biết hưởng thì làm sao no đặng?


Để kết thúc bài nói chuyên nầy, chúng ta nên hằng quan tâm đến lời dặn dò của Đức Hộ Pháp như sau:

“Vậy từ đây về sau, Qua chỉ xin mấy em một điều là hễ bước chân vô Đền Thánh thì phải bỏ hết cả phàm tâm thì hạnh phúc sẽ to lớn, bằng chẳng vậy đừng đi cúng còn hơn”.


Ngoài ra, chúng ta cũng nên nhớ rằng, theo Bí Pháp Cao Đài, Đức Hộ Pháp là vị Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài nên lúc còn tại thế cũng như khi qui Thiên vẫn nắm trọn quyền Hành Pháp mỗi khi vô cúng đàn. Ngai của Ngài trước chữ KHÍ đối diện với Thiên Bàn thờ Đức Chí Tôn .

Vậy trong các đàn cúng, luôn luôn có Đức Ngài đứng trên Ngai sau lưng chúng ta và Ngài thường mong mỏi chúng ta :


Làm người rõ thấu lý sâu,

Sửa lòng trong sạch tụng cầu Thánh Kinh


Để giúp Ngài hành pháp dễ dàng trong đàn cúng và chúng ta cũng nhận được Ơn từ Đức Chí Tôn ban cho một cách trọn vẹn.

 

Hiền Tài PHẠM VĂN KHẢM

 

Comments