Ăn Chay (2)

ĂN CHAY BỔ ÍCH VỀ PHẦN NÀO?

* Trích Giảng Đạo Yếu Ngôn  

 

Tác giả: Nguyễn văn Kinh


Ăn chay nó bổ ích cho Xác Thân và Linh Hồn. Nếu muốn Xác Thân chay, trước cần phải ăn chay, mà ăn chay thì phải dùng toàn đồ Rau, Đậu, Hoa, Quả. Những vật thực đó vào tỳ vị (bao tử) tiêu hóa chia ra mà tiếp bổ xác thân và hồn con người, thì xác thân con người vốn là một khối chất chứa những sanh vật hoa quả rau đậu, nó nuôi nấng trưởng thành. Vật thực ấy nó cũng là vị thuốc bổ hơn hết, nó có thanh khí (điển quang trong sạch) tiếp bổ cho xác thân và linh hồn. Thiêng liêng nhờ được linh khí tinh khiết ấy, nhẹ nhàng đặng cao siêu thoát hóa mà thành.

Ấy là phần của xác thân.

Còn phần linh hồn (lòng người chay): Lòng người chay thì phải giữ luật Đạo tu tâm sửa tánh, tập luyện trừ bỏ đặng lòng tham dục vọng, nếu còn tham dục vọng, thì lòng chưa chay lạt chi cả.

Tham dục vọng nghĩa là: Vào Đạo mà không sửa đổi tâm tánh ngay thẳng hiền lành, và không làm điều ích lợi cho người cùng muôn vật, không chứa âm đức chi cho Trời Đất cậy nhờ, mà lòng trông mong làm Thần, Thánh, Tiên, Phật. Đó là lòng tham dục vọng không chay, hoặc muốn những điều lợi mình, sung sướng mình, no đủ mình, trọng mình hơn người, lo điều vừa chí mình, mà làm cho mọi người phải chịu thiệt hại, và muôn vật không sanh tồn đặng, là lòng tham dục vọng không chay đó.

Lòng chay kể không xiết, xin nói tóm tắt: Lòng chay của con người, là lòng tự nhiên như thuở mới sanh, không có lòng tư vị tham muốn hơn thua tranh giành lợi hại ai cả, ấy là lòng chay. Khi người mới sanh bổn tánh vẫn lành, nếu miệng bụng chay mà lòng không chay, không thế thành đặng, nên cần lòng phải chay trước hết.

Còn xác thân không chay ra thể nào?

Như xác thân không chay, thì phải ăn thịt của thú cầm mà nuôi xác thân, vật thực thú cầm ấy vào tỳ vị (bao tử) phải tiêu hóa mà nuôi xác thân, nhiều năm tích khối lại trưởng thành, xác thân ấy phải chất chứa pha lẫn thịt của thú cầm vào mà thành ra xác thân người, thì nó không tinh khiết nhẹ nhàng được siêu thăng.

Lại còn những loài thú cầm nó hay ăn tạp vật, hoặc nó ăn nhầm vi trùng độc có bịnh, nếu chúng ta ăn nhầm thịt ấy vào tỳ vị, lúc còn mạnh thì nó lướt đặng; đến khi yếu, những vi trùng độc ấy nó biến sanh nhiều chứng bịnh khó trị.

Vậy bao tử con người mà chất chứa những vật thực thú cầm đó chẳng khác câu phương ngôn rằng: "Bao tử của con người là mồ mả của thú vật". Mà cho là mồ mả thú cầm thì thành đất nhị tì hay là nghĩa địa của thú vật; nếu chất chứa nhiều vong mạng, thì sở ấy thật là nhiều âm hồn thú vật.

Có khi cô hồn nó xúm nhau lại, xúi giục cho người làm điều tội lỗi, đặng trả thù oan mạng nó. Tỉ như xe lửa cán mạng người còn có âm hồn thay, huống lựa là bao tử người biết bấy nhiêu sanh mạng chất chứa vào đó, mà không có cô hồn thú vật theo hay sao?

Nếu biết dùng đặng đồ chay, thì bao tử ấy chất chứa toàn đồ hoa quả rau đậu, thì bao tử ấy tỉ như sở đất trồng cây trái hoa quả rau đậu đó thôi.

Nên tu hành cũng phải mượn xác thân cho tinh khiết thì linh hồn mới trong sạch đặng, dùng đồ chay nghĩa là cổi lần lốt thú cầm trong xác thân con người ra, cho khỏi lẫn lộn với thú cầm nữa, mới thành hình Thần, Thánh, Tiên, Phật đặng. Ấy vậy xác thân phải chay mới toàn vẹn. Tôi xin tỏ ý chữ nhục là thịt, có câu thích nghĩa chữ nhục như vầy:

Nhục trung lý nội lưỡng cá nhơn,
Nội diện chiếu kiến ngoại diện nhơn;

Chúng sanh hườn thực chúng sanh nhục,
Tử tế tư lương nhơn ngật nhơn.

Nghĩa xuôi:

Trong chữ nhục có hai chữ nhơn người,
Người trong đội thấy người ngoài,
Chúng sanh trở lại ăn lầm thịt nhau,
Lo lường tính toán người ăn thịt người!

Mà không hay! Bởi người cũng phải chịu chuyển luân trong vật chất mới lần đến loài người thì một gốc mà ra.

* Tác giả: Nguyễn văn Kinh

 

Comments